BÁC NHẤT LINH

Dạo ấy tôi vừa thi đỗ Brevet ở Đà lạt, gia đình cho về Sài gòn chơi. Nhưng vừa về đến nơi, tôi lâm bệnh, phải vào bệnh viện Saint Paul. Tôi đâm buồn chán. Về Sài gòn là để dạo phố, đđi xem những phim mới đã được báo chí khen, đi xem Đại Nhạc Hội có Ban Hợp ca Thăng Long, có cô ca sĩ Thúy Nga thướt tha trong chiếc áo dài, tóc xõa sau lưng, ôm chiếc đàn xếp vừa đàn vừa hát, chứ đâu phải giam mình trong một bệnh viện, suốt ngày chỉ thấy bà xơ và bác sĩ ra vào.

Một buổi trưa, tôi đang đếm số ngày còn lại ở trong bệnh viện để mong mau mau ra khỏi nơi này, thì thình lình có một cô gái phòng bên cạnh sang làm quen. Ồ ! Thế thì tốt quá ! Thời gian trong bệnh viện sẽ bớt trống trải, bớt dài lê thê đối với tôi. Cô ấy tự giới thiệu :

– Tên mình là Kim Thoa, mình vào đây cũng khá lâu rồi. Số mình không may, hay đau ốm, mắt lại kém nên chuyện học hành phải bỏ dở.

Thế là chúng tôi trò chuyện huyên thuyên. Thoa hỏi tôi ở đâu và xin địa chỉ. Thoa kể trong gia đình có mấy người anh, chỉ có Thoa là con gái nên được bố cưng. Thoa lại kể có một người anh có chứng động kinh. Có lần anh đang ngồi viết ở cửa sổ thì bất ngờ anh nổi cơn động kinh, té nhào xuống đất, bình mực hắt vào mặt, mặt anh đen sì, người anh co quắp, trông ghê quá ! Tôi tưng tượng gương mặt người con trai bỗng nhiên hóa đen như người Phi châu và cũng cảm thấy rợn người.

Ngày hôm sau Thoa trở sang phòng tôi.

– Này, ấy có đọc sách của Nhất Linh không ?

Nhất Linh ? Trời ! Cái tên làm tôi rung động. Ngày ngày cắp sách đến trường Couvent des Oiseaux, lo học bài về Racine, Corneille, nhưng trong cặp lúc nào tôi cũng có một cuốn tiểu thuyết của Tự Lực Văn Đoàn và những bài thơ tôi nắn nót chép tay, thuộc lòng.

Em cứ hẹn nhưng em đng đến nhé !

Để lòng buồn tôi dạo khắp trong sân,

Nhìn trên tay thuốc lá cháy lui dần…

Tôi nói khẽ : Gớm, làm sao nhớ thế ?

Hồ Dzếnh đồng hành với tôi như thế đó, trên con đường từ nhà đến ngọn đồi Oiseaux, khiến con đường bớt dài, bớt nhọc mệt. Và buổi tối, sau khi làm bài xong, tôi thức khuya đđọc truyện của Khái Hưng, Nhất Linh. Lại thêm có ai đến nhà chơi, bỏ quên mấy cuốn truyện : « Bên đường Thiên lôi » của Thế Lữ, « Quê mẹ » của Thanh Tịnh và « Tóc chị Hoài » của Nguyễn Tuân, thế là tôi vồ ngay đđọc. Ôi ! Những truyện có sức lôi cuốn tâm hồn một đứa con gái mới lớn !

Bằng một cách nào đó, tôi đã bạc đãi văn hóa Pháp mà nhà trường muốn truyền cho tôi, để chung tình với văn hóa Việt Nam. Tuy nhiên vì sợ bị điểm xấu trong học bạ, tôi cũng cố gắng học phép tam nhất trong các kịch bản Le Cid, Andromaque, v.v…, hoc tiểu sử của Molière, học « Cây sậy biết tư duy » của Pascal…

– Sao ? Đã đọc sách của Nhất Linh chưa ?

Câu hỏi của Thoa làm tôi giật mình, trở về hiện tại.

– Còn phải hỏi ! Sách của Khái Hưng và Nhất Linh là những cuốn sách gối đầu của mình đấy !

– Nhất Linh là bố của mình. Thoa nói tỉnh bơ.

Còn tôi thì như trên trời rớt xuống. Thoa, một cô gái bình thường, không có dấu hiệu gì gọi là « con nhà », thế mà Thoa lại là con của một ông… « khổng lồ ». Trong trí óc ngây thơ, non nớt của tôi, những nhà văn có tài tạo nên những thế giới quyến rũ, mê hồn như thế phải là những ông khổng lồ, một thứ thưng đế xa xôi, không bao giờ mình vói tới. Thế mà con của một ông khổng lồ đang ngồi trước mặt tôi ! Tôi nhìn Thoa với đôi mắt mở to, kinh ngạc. Nhưng Thoa dường như không để ý, hỏi tôi :

– Bạn đc được những sách gì của bố mình ?

– Thì « Nắng thu », « Đôi bạn », « Đoạn tuyệt »… tình yêu của Dũng và Loan làm mình xúc động.

– Bố mình mà biết được thì ông vui lắm đấy !

Rồi tôi xuất viện. Tình bạn của chúng tôi mới chớm nở, chưa đủ thời gian để bén rể. Chúng tôi vui vẻ chia tay.

Tôi trở về đời sống nữ sinh ở Đà lạt, vẫn cặm cụi làm những bài luận Pháp văn, cố viết sao cho hay, cho đúng mẹo luật đ được điểm tốt, và vẫn tìm thêm thơ, truyện Việt Nam đđọc.

Một buổi sáng tôi đang ở trong vườn, định hái hoa đđem vào nhà chưng – ở Đà lạt khỏi cần ra chợ mua hoa, nhà nào cũng có hoa nở đy vườn – thình lình tôi thấy Thoa xuất hiện bên cạnh một người đàn ông lớn tuổi mặc một bộ đồ complet màu mỡ gà. Thoa tươiời nói :

– Bố mình đây !

Tôi khựng lại vài giây trước ông khổng lồ. Rồi tôi lí nhí :

– Kính chào bác !

Tôi mời hai bố con vào phòng khách. Ông khổng lồ hóa ra là một người đàn ông có vóc dáng thấp, gương mặt hiền lành, giọng nói điềm đạm. Bác Nhất Linh đưa mắt nhìn xung quanh và nói :

– Bố mẹ cháu có cái biệt thự đẹp quá ! Bác thì ở trong một nông trại hơi xa, bác trồng nhiều loại hoa lan lắm !

Tôi đâm ra nhút nhát, líu lưỡi, tôi cúi đầu dạ dạ, vâng vâng. Có lẽ bác thấy trong đôi mắt tôi sự khâm phục biến thành lúng túng, bác mỉm cười đợng và nói :

– Cháu cố học giỏi nhé ! Và hãy tiếp tục đọc sách cho nhiều.

« Tiếp tục », tôi đưa mắt nhìn Thoa đang cười hãnh diện về bố mình, có lẽ cô ta đã mách với bố rằng người bạn quen ở Saint Paul là một cô gái say mê sách của bố.

Khi bác Nhất Linh đứng dậy ra về, tôi chấp tay cám ơn bác đã đến thăm tôi. Đó là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng tôi gặp nhà văn Nhất Linh. Tôi tiếc giá lúc đó tôi có được tính dạn dĩ, chín chắn thì biết đâu bác Nhất Linh sẽ nói sơ qua với tôi vài điều về văn chương, về những tác phẩm của bác, theo trình độ hiểu biết của tôi, như một người thầy giảng cho học trò.

Advertisements